[Dịch] Vừa Chứng Đạo Hỗn Độn Thiên Đế, Ngươi Bảo Ta Hóa Thân Cấm Khu?

/

Chương 3: Lấy đức báo oán? Cút! Tinh thông cực đạo trận đồ! Hắc ám động loạn bắt đầu!

Chương 3: Lấy đức báo oán? Cút! Tinh thông cực đạo trận đồ! Hắc ám động loạn bắt đầu!

[Dịch] Vừa Chứng Đạo Hỗn Độn Thiên Đế, Ngươi Bảo Ta Hóa Thân Cấm Khu?

Ngọc Giác Ngọc Dư

8.617 chữ

15-09-2026

Bên ngoài Tiên Đình.

Thánh thể Diệp Minh Uyên ngồi xếp bằng, trong hư không xung quanh, khí huyết màu vàng óng bốc lên ngùn ngụt!

Dị tượng hỗn độn chủng thanh liên hiển hóa, nương theo từng luồng đế uy, khiến cho khu vực vốn chẳng ai dám đặt chân đến này cũng hóa thành cấm khu.

Hắn nhìn dãy núi trùng điệp ngập tràn tiên vận chi khí phía trước, không khỏi thở dài một tiếng.

Tròn một trăm năm.

Hắn túc trực ở nơi đây, chỉ vì muốn hỏi Lục Thanh Vân cho ra nhẽ!

Ong——!!

Thân là chuẩn đế, Diệp Minh Uyên ngay lập tức phát giác được sự thay đổi của không gian xung quanh.

Bốn bề tuôn trào tiên vận chi khí vô cùng tinh thuần, khiến cho khổ hải màu vàng óng mênh mông như biển lớn của hắn cũng phải sôi sục!

Hắn đột ngột mở bừng hai mắt, nhìn thấy Lục Thanh Vân đang ngồi xếp bằng trên một khối tiên nguyên khổng lồ.

Toàn thân đối phương được bao phủ bởi hỗn độn chi khí, vừa thần bí lại vừa cường đại. Từng luồng cực đạo uy áp dẫu không cố ý tỏa ra, cũng đủ khiến một thánh thể cấp chuẩn đế như hắn cảm thấy khó thở, ngột ngạt vô cùng.

Sau một trăm năm, Lục Thanh Vân lại càng trở nên mạnh mẽ hơn!

Trong mắt Diệp Minh Uyên lộ rõ vẻ kinh hãi, hoàn toàn không thể hiểu nổi đường đường là chuẩn đế như mình, làm cách nào lại bị dịch chuyển vị trí một cách lặng lẽ đến thế.

Nhưng điều này lại càng củng cố thêm quyết tâm muốn đánh thức Lục Thanh Vân của hắn!

Lục Thanh Vân cũng nhìn vị cố nhân này, trong ánh mắt ngổn ngang muôn vàn suy nghĩ.

Nhớ năm xưa, khi lần đầu đặt chân lên Tinh Không cổ lộ.

Trong những trận chiến cùng giai, chẳng một ai có thể chịu nổi một quyền của hắn!

Duy chỉ có kẻ trước mắt này, dựa vào lượng khí huyết hùng hậu dị thường, gắng gượng đỡ được ba chiêu của hắn rồi mới gục xuống!

Cũng chính vì vậy, thấy đối phương dừng chân chờ đợi cả trăm năm, hắn mới bằng lòng gặp mặt.

Đương nhiên, cũng chỉ là gặp một lần mà thôi.

Dẫu sao thì, chỉ là cố nhân, chứ chẳng phải cố hữu.

Giao tình giữa hai người cũng chẳng tính là sâu đậm, thậm chí... còn có chút ân oán.

"Lục... Thiên Đế, hiện tại ngươi đã là kẻ vô địch cao cao tại thượng, mà ta vẫn chỉ là một chuẩn đế nhỏ nhoi, cách ngày thể chất đại thành còn một khoảng thời gian rất dài. Chênh lệch này, quả thực quá lớn."

"Bình thường thôi, từ lúc ngươi bị ta đánh gục chỉ bằng ba quyền, sự chênh lệch này đã sớm được định đoạt rồi."

Lời của Lục Thanh Vân khiến sắc mặt Diệp Minh Uyên tối sầm lại, trên mặt thậm chí còn truyền đến cảm giác nhói đau như ảo giác.

Hắn gượng cười một tiếng, cũng không vòng vo che giấu nữa mà nói thẳng mục đích đến đây: "Cho nên, ta biết ngôi vị Đại Đế của đời này chắc chắn sẽ thuộc về ngươi. Nhưng vì sao... ngươi lại tự hóa thành cấm khu, noi theo những chí tôn đang thoi thóp kéo dài hơi tàn kia ngay vào lúc đỉnh phong nhất!?"

"Ngươi có biết làm như vậy là đặt vạn linh trong vũ trụ vào đâu không!? Ngươi coi mảnh thiên địa này là cái gì cơ chứ!"

Thần sắc Diệp Minh Uyên có phần kích động.

Mang trong mình tiên thiên thánh thể, hắn trước nay đều noi gương tiền bối, lấy việc bảo vệ thương sinh thiên hạ làm trách nhiệm của bản thân.

Thế nên hắn không thể hiểu nổi, Lục Thanh Vân rõ ràng đã chứng đạo thành đế.

Vì sao... lại vứt bỏ trách nhiệm này, thậm chí... cam tâm bước vào cấm khu trở thành chí tôn, tự biến mình thành kẻ bị người trong thiên hạ phỉ nhổ, căm thù!

Nghe vậy, Lục Thanh Vân cũng đã rõ mục đích đối phương đến đây.

Hắn khẽ cười một tiếng, hoàn toàn không bị cảm xúc của Diệp Minh Uyên làm lay động mảy may.

"Vạn linh trong vũ trụ, thiên địa sao? Hừ—— ta hà tất phải chịu trách nhiệm với bọn họ?""Từ lúc bước vào con đường tu hành đến nay, thiên địa coi ta như tai họa, thánh địa thế gia xem ta là chướng ngại. Tám trăm năm... ròng rã tám trăm năm vào sinh ra tử, lăn lộn dãi dầu. Ta hoàn toàn dựa vào tài tình của bản thân mới có thể thành tựu đế vị!"

"Đừng quên, lúc hỗn độn thể của ta chưa đại thành, món đế binh mà ta phải tay không đón đỡ chính là của Phong gia! Ngươi thân là chàng rể đáng tự hào của Phong gia, bây giờ lại đòi hỏi ta phải lấy đức báo oán sao? Nực cười!"

Nghe vậy, sắc mặt Diệp Minh Uyên lúc trắng lúc đỏ, tựa như đang phải chịu đựng nỗi nhục nhã tột cùng.

Hắn còn muốn nói thêm gì đó, nhưng Lục Thanh Vân chỉ phất tay áo một cái, trực tiếp ném hắn ra ngoài Tiên Đình!

Cùng lúc đó, một luồng đạo âm vang vọng bên tai hắn:

"Còn dám nấn ná quanh Tiên Đình, coi như rắp tâm bất chính, trảm!"

Đạo âm nổ vang!

Khí huyết trong người hắn lập tức cuộn trào, từng tia máu vàng óng rỉ ra nơi khóe miệng.

Sau khi đuổi Diệp Minh Uyên đi, Lục Thanh Vân nhớ lại vẻ mặt nhục nhã của đối phương ban nãy, bèn vuốt cằm hồi tưởng lại chuyện năm xưa.

"Hồi đó hình như là vì muốn trả thù đám thánh địa thế gia kia, sẵn tiện gom góp thần nguyên để phá cảnh."

"Lúc cướp bóc Phong gia, hình như ta có đụng phải một cô đích nữ mang thể chất thuần âm, bèn mượn nguyên âm của nàng để uy năng hỗn độn thể tiến thêm một bậc. Ngoài chuyện đó ra, ta cũng đâu làm chuyện gì quá đáng lắm nhỉ?"

"Khoan đã... Diệp Minh Uyên hình như là con rể Phong gia, vậy cô đích nữ mà hắn cưới chẳng lẽ là..."

Lục Thanh Vân tặc lưỡi: "Chắc không trùng hợp đến mức đó chứ?"

"Thôi kệ, quan tâm làm gì!"

"Lão tử từng bị đế binh oanh tạc cho tơi bời, bây giờ không đi tìm bọn chúng tính sổ thì đã coi là tâm tính thuần lương lắm rồi."

【Đinh! Ký chủ giữ vững bản tâm, kiên định với thân phận cấm khu chi chủ, hệ thống vô cùng an ủi. Phần thưởng: Tinh thông cực đạo trận văn! (Bất kỳ trận đồ cấp bậc đại đế nào ngươi cũng đều nắm rõ như lòng bàn tay, có thể tùy ý bày ra... nếu ngươi có đủ vật liệu)】

Âm thanh của hệ thống lại vang lên, khiến hai mắt Lục Thanh Vân sáng rực.

Qua một thời gian tìm hiểu, hắn đã nắm rõ cơ chế kích hoạt phần thưởng của hệ thống.

Ngoại trừ những nhiệm vụ thỉnh thoảng xuất hiện, chỉ cần hành động của hắn có lợi cho cấm địa, hoặc thời gian ở lại cấm địa đạt đến một mức độ nhất định, hắn đều có thể nhận được phần thưởng!

Phần thưởng tinh thông cực đạo trận văn này quả thực không tồi.

Nó đủ để Lục Thanh Vân tiết kiệm được cả ngàn năm nghiên cứu trận pháp.

Có điều... lời ghi chú phía sau là có ý gì đây?

Chẳng lẽ đường đường là Hỗn Độn thiên đế như ta, lại không có nổi vật liệu để bố trí vài toà trận pháp cấp đế hay sao!?

Nực cười!

Ừm... mẹ kiếp, hình như ta đúng là một trò cười thật!

.......

Tiên Đình lịch năm thứ ba trăm bảy mươi hai.

Bên trong cấm khu sinh mệnh Loạn Thần sơn.

Rắc rắc——!

Trên khối tiên tinh khổng lồ chợt xuất hiện một vết nứt.

Ngay sau đó, vết nứt lan rộng ra như mạng nhện. Chẳng bao lâu nữa, nó sẽ hoàn toàn mất đi tác dụng, không thể phong tỏa được sinh mệnh tinh khí cấp bậc chí tôn!

Ong——!

Một đôi con ngươi màu vàng óng mở bừng ra, bên trong ánh lên một tia điên cuồng!

Cùng lúc đó, một khối tiên tinh cách đó không xa cũng xuất hiện tình trạng tương tự.

Hai vị chí tôn này đều là những tồn tại từng tham gia vây quét Lục Thanh Vân từ mấy trăm năm trước.

Trong trận đại chiến đó, bọn họ may mắn sống sót, nhưng lại mang thương thế vô cùng nghiêm trọng trong người!Đến mức sinh mệnh tinh khí của bọn họ thất thoát với tốc độ nhanh đến dị thường, ngay cả tiên nguyên cũng chẳng thể phong ấn nổi.

Đương nhiên, còn một nguyên nhân quan trọng khác, chính là số lượng tiên nguyên dịch không đủ.

Phần định mức hai người bọn họ được chia, ngày thường để duy trì trạng thái tự phong thì vẫn đủ, nhưng sau khi trải qua một trận đại chiến mà không được bổ sung chút nào, thì chắc chắn là thiếu hụt.

Oanh——!

Một móng vuốt màu vàng kim vươn ra từ trong tiên nguyên, chủ động phá phong xuất thế!

Đó là một đầu Kim Mao Hống, bộ lông đã khô héo như cỏ tàn, mang đậm vẻ già nua suy tàn.

Thế nhưng ánh mắt của hắn vẫn sắc bén như xưa, ngập tràn vẻ lạnh lẽo thấu xương.

Hắn nhìn về phía thân ảnh còn đang do dự không quyết kia, nghiêm giọng nói: "Nếu còn không cắn nuốt sinh mệnh tinh khí, hai người chúng ta đều chẳng chống đỡ nổi ngàn năm nữa đâu. Chi bằng... liều một phen! Dẫu cho Lục Thanh Vân kia thật sự đang mưu đồ một ván cờ lớn, thì khả năng cao hắn cũng sẽ không vì hai tên chí tôn chúng ta mà ra tay."

"Là sinh, hay là tử!?"

Trầm mặc.......

Hồi lâu sau, rắc rắc——!

Tiên nguyên nổ tung, một thân ảnh vạm vỡ như ngọn núi nhỏ xuất thế.

Ý niệm sát phạt cùng sự khát máu ngút trời, gần như ngưng tụ thành thực chất!

Trong mắt hai vị chí tôn đều lộ ra vẻ điên cuồng, bọn họ thậm chí còn muốn kéo thêm vài tồn tại đang cạn kiệt sinh mệnh tinh khí khác nhập bọn.

Nhưng những chí tôn còn lại, chí ít vẫn có thể chống đỡ thêm vài ngàn năm nữa.

Nên không một ai đồng ý.

Cuối cùng, chỉ có hai đại chí tôn bọn họ cùng nhau xuất thế, mục tiêu... sinh linh đại dược!

"Hắc ám động loạn, bắt đầu!"

.........

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!